Chu An Chi vội kéo nhẹ Tuấn Vũ lại, trước mặt mọi người cô cũng không tiện thể hiện rõ, vẫn cố hạ giọng mà nói:
– Vũ, anh như vậy là hơi vội rồi!
Cậu ta nghe thế nhìn cô lại cười 1 cách quỷ quyệt:
– Không hề vội! Chúng ta trước sau gì cũng có kết quả như vậy, tôi không muốn lãng phí thời gian nữa.
Nói rồi cậu ta cư nhiên áp mặt vào 1 bên tai cô, góc độ như đang hôn lên má mà nói với âm lượng đủ nghe:
– Tôi đang giúp cô đấy, nên biết tận dụng cơ hội đi!
An Chi cười 1 cách cứng ngắc, ánh mắt cô khi ấy vô tình bắt gặp cái nhìn của Nhật Minh, bỗng nhiên trong lòng có 1 cảm giác giật mình mà đẩy Tuấn Vũ ra rồi nói:
– Nhưng đáng lẽ anh nên bàn trước với em chuyện này, đường đột như vậy khiến mọi người khó xử.
Cậu ta nghe vậy liền nhìn đến mọi người, đặc biệt cuối cùng là hướng đến Nhật Minh mà đáp lại:
– Chuyện vui mà, sao lại khó xử? Giám đốc Minh, à không có lẽ tôi nên đổi lại gọi là anh vợ đi, anh có thấy khó xử không?
Chu Nhật Minh nhìn đến cậu ta, cảm giác nếu như mắt có thể phóng điện thì không biết đã giật chết Tuấn Vũ bao nhiêu lần:
– Cậu Vũ đúng là tuổi trẻ nông nổi, chưa hiểu được triết lý nói trước bước không qua sao? 2 tiếng “anh vợ” này, tôi không dám nhận, tránh sau này cậu lại tự cảm thấy hổ thẹn.
Lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-phan-nghich/3206732/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.