Âm thanh nức nở của cô khiến Nhật Minh sửng sốt, anh giữ xích đu đứng yên lại, sau đó bước vội lên trước nhìn cô vẫn còn ngậm cây kẹo mút, nhưng nước mắt thì đầm đìa cả gương mặt. Nhật Minh bỗng trở nên lúng túng:
– An Chi…..em….anh nói gì không phải sao?
Cô nhìn anh mếu máo lắc đầu nhưng lại càng khóc lớn hơn.
Cô bé năm đó, anh chỉ cần đưa 1 chiếc kẹo mút, ở phía sau đẩy xích đu thì không còn khóc nữa. Nhưng cô gái ở trước mặt đây, kẹo cũng đã ăn, xích đu anh cũng đẩy nhưng hình như càng làm vậy cô càng khóc, anh từ lúng túng chuyển sang dịu dàng, ngồi xuống trước mặt cô, hướng nhìn hơi ngước lên, trong đáy mắt chỉ chứa đựng duy nhất 1 dung mạo như hoa. Bàn tay đưa lên, rõ ràng là khoảng cách rất gần nhưng cánh tay anh dường như phải vươn rất xa, mới có thể chạm được vào gò má của cô, thấm nhẹ đi hàng nước mắt đang trượt dài xuống, thanh âm mang theo 1 chút kìm nén từ đáy lòng:
– An Chi, vì năm tháng sau này của em, tuyệt đối không được tuỳ ý, biết không? Thật lòng mong em được thế giới này đối xử dịu dàng, quãng đời về sau không phải chịu tổn thương.
Cô mếu máo nhìn anh, tiếng khóc không còn vang nữa nhưng bờ vai run lên từng đợt nức nở đang kìm nén, nước mắt vẫn trượt dài. Mỗi 1 câu anh nói, đáy lòng An Chi lại cảm thấy khổ sở thêm cả vạn phần, cô nhắm mắt lại chỉ có thể gật đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-phan-nghich/3206730/chuong-23.html