Tại phòng làm việc của bộ phận hành chính, không khí ở đây có phần trầm lặng hơn hẳn, đâu đó vang lên tiếng thút thít nhỏ cùng những âm thanh lạch cạch của đồ đạc va vào nhau.
An Chi đứng đấy nhìn Bích Quyên đang thu dọn đồ ở bàn làm việc của cô ấy, thi thoảng lại đưa tay lên quẹt ngang đôi mắt mình.
– Quyên! Có phải cậu có chuyện gì khó nói phải không?
Bích Quyên nghe vậy lại vội vàng bốc hết đồ vào trong 1 chiếc thùng carton rồi quay đi. Trong lòng An Chi thật sự không muốn làm liên luỵ đến những người xung quanh, nhưng nếu như Bích Quyên không chịu nói thì cô cũng không giúp được.
An Chi bước đuổi theo mà túm tay Bích Quyên kéo lại:
– Quyên, chỉ cần cậu nói ra, mình có thể giúp cậu.
Bích Quyên nghe vậy lại nhìn cô mà lộ ra 1 chút đắn đo, nhưng còn chưa kịp đáp lại thì khi ấy Hạ Vân trên tay ôm thùng đồ của mình đi đến:
– Ngay cả thân phận của mình cô ta còn giấu, vậy cô nghĩ cô ta có xem cô là bạn không?
Bích Quyên sau đó nhìn cô 1 cái, rồi cũng chẳng nói gì nữa mà quay người bỏ đi.
Hạ Vân lúc này cũng đối diện với cô, giọng nói có phần mỉa mai:
– An Chi, tôi đúng là xem thường cô rồi!
An Chi nhìn đến cô ta, vẻ mặt lãnh cảm mà đáp lại:
– Hoạ do mình gây ra, đừng nên trách ai cả.
– Cô có biết vì sao tôi là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-phan-nghich/3206722/chuong-15.html