Tối hôm đấy, trong bữa cơm của gia đình, khi tất cả mọi người ngồi vào bàn bắt đầu dùng bữa, thì chỉ có An Chi cứ trầm mặc không đụng đũa mà như đang tìm gì đó. Thấy vậy, Nhật Minh mới lên tiếng:
– An Chi, sao thế? Em không ăn được mấy món này sao?
Cô nghe vậy liền vội lắc đầu:
– Không phải! Chỉ là sao em lại ngửi thấy ở đâu đó có mùi nhục đậu khấu thoang thoảng và cả…….oải hương nữa. Dì Lý, hôm nay có nấu gì dùng đến 2 thứ đó sao?
Sau câu nói của cô ai cũng ngây ngốc nhìn quanh cố hít thử mùi hương mà An Chi nói, duy chỉ có Chu Quang Lẫm và Nhật Minh thì lại kinh ngạc nhìn đến cô:
– An Chi, em có thể nhận biết được các mùi hương sao?
An Chi nhìn anh tỏ ra ái ngại mà đáp lại:
– Thực ra khứu giác của em có hơi khác người bình thường 1 chút. Thêm nữa khoảng thời gian ở bên Pháp em có nghiên cứu 1 chút về chế tạo nước hoa nên cũng biết 1 số mùi đặc trưng.
Chu Quang Lẫm nghe vậy lại khẽ nhíu mày nhìn cô:
– Con cũng nghiên cứu chế tạo nước hoa sao?
– Từ lúc nhỏ con đã thích việc này rồi, chỉ là khi ấy điều kiện không được tốt để thực hiện.
Chu Quang Lẫm cứ nhìn chằm chằm cô với 1 ánh mắt có phần gắt gao khiến An Chi hơi căng thẳng, cô đang nghĩ không lẽ ông ta đã nghi ngờ cái gì rồi.
Bỗng chợt sau đó Chu Quang Lẫm lại ngửa mặt lên cười lớn rồi nói:
– Khá lắm!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-phan-nghich/3206712/chuong-5.html