(102)
Lúc Lưu Hạm đang đưa Trần Khoa Vũ đi thì nhận được tin nhắn của Trần Vân Học, nói cho bà biết đã đưa người đến nơi.
Lưu Hạm khóc hai ngày rồi thì giờ lại bình tĩnh. Trên đường trở về bà cứ ngơ ngác, bị tài xế nhắc nhở một chút mới che mắt xuống xe.
Bà không nghĩ ra, Trần Thiên Dương ngoan như vậy, sao lại làm ra những chuyện như thế. Ông bà dù có mắc nợ nó, nhưng sao nó lại cố tình chọn phương thức như thế báo thù ông bà?
Lưu Hạm suy nghĩ mà lòng khó chịu. Đột nhiên bà bị ai đó chặn đường, ngẩng đầu thì thấy một người đàn ông rắn rỏi hơn người, mặt mày đẹp trai, khí chất lạnh lùng. Kiểu người này đi trên đường cũng làm người có tuổi như Lưu Hạm không nhịn được mà nhìn nhiều thêm vài lần.
“Chào bà.”
Lưu Hạm kinh ngạc trong nháy mắt, lập tức nghĩ ra đã gặp người này ở đâu. Bà nghiêm cái bản mặt trắng bệch lùi lại mấy bước, Phục Thành đưa tay giúp đỡ lại bị bà né đi, vội vàng tránh khỏi hắn.
“Xin hỏi Trần Thiên Dương đang ở đâu?” Phục Thành đưa tay cản một chút.
Lưu Hạm cứng ngắc cả người, vai cũng run rẩy. Bà nghĩ đến những bức hình của hắn và Trần Thiên Dương thì nước mắt cũng không khống chế nữa mà chảy xuống.
Xe của Trần Vân Học cũng vào lúc này dừng ở bên cạnh, không nhìn Phục Thành mà ôm lấy Lưu Hạm, đưa bà lên xe.
Tay Trần Vân Học mở cửa xe có hơi run rẩy, ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-nguoi-cam/2063625/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.