Tiểu Ái rất muốn ở lại Singapore thêm mấy ngày để đi chơikhắp nơi, nhưng vì bị bắt cóc tới đây, nên cô chưa kịp xin phép nghỉ học. Hơnnữa, vì vốn dĩ đã hẹn đi chơi với Tư Nhã đêm giáng sinh, vậy mà cô chưa nói gìđã thất hẹn, chắc chắn Tư Nhã sẽ tức đến lồng lộn lên mất. Sau mấy đợt đấutranh, cuối cùng ngày hôm say Tiểu Ái vẫn bảo Thôi Thái Dạ đặt vé quay về. Tuynhiên, buổi chiều khi ở khách sạn đợi Thôi Thái Dạ, Tiểu Ái lại bất ngờ gặpđược người quen.
Lúc Tiểu Ái đang lười biếng dựa vào ghế sô-pha lật xem tạpchí thời trang, đối phương gọi tên và phóng như bay về phía cô. Những ngón taymềm mại, xanh xao đeo đá quý cực lớn kéo lấy cô, mùi nước hoa nồng nặc xộc vàomũi khiến cô nhíu mày ngẩng đầu nhìn. Một khuôn mặt xinh xắn trang điểm hoàn mĩđang cười yêu kiều với cô.
Dung Tiểu Ái đờ đẫn: “Lý Trân Gia?”
“Tiểu Ái! Không ngờ sẽ gặp được cậu ở đây!”
Tiểu Ái cười đáp lại mấy cái, trong lòng thầm nghĩ mình vẫn rấtmuốn “gặp lại” cô ta. Chỉ là sau “sự kiện kinh thiên động địa” hồi cấp ba lầnđó, Lý Trân Gia bất ngờ ra nước ngoài học. Sự kiện lần đó, từ đầu đến cuối đềumơ hồ, kết quả còn ảnh hưởng xấu tới tình bạn bao nhiêu năm giữa cô và TrânGia.
Sau này nghĩ lại, có lẽ chỉ có cô coi đối phương là bạnthôi. Lý Trân Gia có khi ngay từ lúc đầu chỉ vì Dung Kỳ mới làm bạn với cô.Tình cảm ấp ủ trong lòng mười mấy năm của Trân Gia dành cho Dung Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/58387/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.