Sau khi rời du thuyền, Thôi Thái Dạ lại đưa Tiểu Ái đến mộtgác lửng trên không của Thuần Quán uống cà phê. Không gian ở đó được thiết kếgiống như đài thiên văn, kiến trúc hình tháp tròn, tầng một, tầng hai là nơiđiều chế đồ uống, không có chỗ ngồi, tầng ba lại là sân thượng lịch sự tao nhã.Bàn trà nhỏ xinh phối hợp với chiếc sô-pha lớn mềm mại. Ở đó cũng hoàn toànkhông có ánh đèn, ngay cả việc chọn thực đơn cũng phải lấy đèn pin soi. Tuynhiên, khi nằm xuống sô-pha, quý khách lại có thể ngắm nhìn những ngôi sao trênbầu trời đêm lung linh huyền ảo.
Tiểu Ái khoan thai nhấm nháp ly cà phê đá, trêu đùa nói kểtừ khi “qua lại” với Thôi Thái Dạ, đây là nơi ra hồn nhất mà anh đưa cô đến.
Chiếc ghế rộng lớn bao kín hai người, dưới ánh sao lờ mờ,anh nghe tiếng cô thở nhẹ nhàng, chậm rãi. Mấy ngày nay cô đã đủ mệt rồi, hếtđối mặt với Dung Kỳ lại chuyển sang đối phó với Ando Ruki, vừa ra viện đã phảiquay về phim trường, vừa lo bài vở còn phải nghĩ đến làm quảng cáo. Một cô gáitrẻ như vậy, không biết lấy đâu mà nhiều sức lực đến thế.
Tiểu Ái từ từ dựa vào vai Thôi Thái Dạ, anh ngoảnh mặt sang,phát hiện ra cô đã ngủ rồi. Thái Dạ mỉm cười, nụ cười chất chứa niềm xót thươngvà âu yếm. Anh duỗi cánh tay ra, cẩn thận kéo cô vào lòng mình. Tiểu Ái thấyđộng lẩm bẩm một câu, tìm vị trí thoải mái nhất trong lòng anh tiếp tục ngủ.
Bắt đầu từ khi nào, anh lại trở thành đối tượng cho cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/58382/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.