Dung Tiểu Ái cứ như vậy đánh một giấc từ sáng tới tận tối,cho đến khi bị cơn đói hành hạ làm cho tỉnh giấc mới phát hiện ra ngay cả đếngiờ ăn tối cũng đã qua. Còn đang oán thán Tư Nhã sao không gọi mình dậy thìTiểu Ái nhìn thấy mấy tin nhắn trên điện thoại di động. Tất cả đều do Tư Nhãgửi đến, từ mười hai giờ năm mươi đến hai giờ mười phút.Tin thứ nhất: Tiểu Ái! Mình đang ở bên ngoài, cậu mau tỉnhdậy, nhanh một chút!
Tin thứ hai: Sao vẫn còn ngủ vậy? Hôm nay là giờ của thầyQuan, cậu không muốn sống nữa à?
Tin thứ ba: Mình có gọi cho cậu, là do tự cậu không dậy đấynhé! P/S: Sắc mặt thầy Quan vô cùng u ám...
Tiểu Ái tắt thở luôn, kiểu gì thế này? Sao lại có thể dùngtin nhắn để gọi người đang ngủ thức dậy. Cô có thể tỉnh dậy được mới lạ.
Điện thoại di động lại vang lên, lần này là cuộc gọi. Vừanhấc điện thoại, Tiểu Ái lập tức mắng: “Cậu chết ở đâu vậy! Còn không mau quayvề cho mình, mình sắp chết đói rồi nè!”
Đối phương hình như có chút ngớ người, mãi lúc lâu mới lêntiếng: “Tiểu Ái?”
Giọng nói quyến rũ hơi khàn, không phải của Tư Nhã, mà làThôi đại gia, ông chủ tài chính của cô lúc này. Tiểu Ái hối hận đến mức muốnđào một cái lỗ để chui vào, sao cô có thể gào lên với cơm áo gạo tiền của côchứ. Ngay lập tức cô điều chỉnh lại âm lượng, rôm rả chào hỏi. Thôi Thái Dạcũng không để ý, cười vài tiếng rồi hỏi địa chỉ nhà cô. Không tới mười lăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/58380/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.