Chuyện Thôi Thái Dạ rốt cuộc vì sao muốn trêu chọc bạn thâncủa mình, Dung Tiểu Ái không có ý định tìm hiểu đến cùng. Thực ra quá trìnhkhông quan trọng, điều cốt yếu là kết quả.Nghĩ đến thực lực, gia thế của Thôi Thái Dạ, tâm trạng TiểuÁi càng vui vẻ. Đối với một sinh viên năm tư vẫn còn non nớt như cô, việc khôngcần phải hi sinh nhan sắc, mà vẫn có thể đạt được mục đích, chính là miếng bánhbéo bở từ trên trời rơi xuống. Lúc này câu thành ngữ “Tái ông thất mã”[1] thậthợp với cô. Lúc đầu nghe bố cô nói, Dung Kỳ quay về sẽ đến thăm cô trước, nhưngcô thật sự không lường mọi chuyện về sau lại phát triển đến mức này. Bây giờngẫm nghĩ lại, có lẽ cô không nên quá tính toán chi li với Dung Kỳ, nói khôngchừng còn có được quan hệ tốt với anh ấy, sau này có thể gặp được càng nhiềubạn có địa vị của anh ấy hơn.
[1] “Tái ông thất mã”:Việc tưởng may hóa rủi, việc tưởng rủi hóa may, họa phúc khôn lường.
Sau khi được Thôi Thái Dạ đưa về trường, Tiểu Ái nhanh chóngtẩy trang, gấp rút rời khỏi trường trước khi Tư Nhã nghe thấy tin mà tức tốcchạy tới hỏi han. Để biểu thị thành ý của mình, lần đầu tiên cô không rong chơiở bên ngoài, lúc về tới nhà mới chỉ bốn giờ ba mươi phút, căn nhà chìm trongyên tĩnh, trong gian bếp kiểu mở, Dung Kỳ toàn thân mặc đồ đen, đang chuẩn bịthức ăn cho bữa tối.
Dung Tiểu Ái nhìn chăm chú vào tấm lưng thẳng tắp, trong đầuđột nhiên hiện lên cụm từ đôi vợ chồng, cô đứng dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/58378/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.