Dung Tiểu Ái không ngờ mình lại có thể lạc đường.
Cô chẳng qua chỉ muốn đi dạo loanh quanh, nào ngờ những conphố cổ ở Nice lại phức tạp đến vậy, rẽ vào vài chỗ ngoặt liền không biết mìnhđang đứng ở đâu nữa. Nghiêm trọng hơn, điện thoại của cô chưa đăng ký chức năngGSM, nên không thể gọi được, tiếng Pháp cô lại không biết, cứ khua chân múa taynhư một con ngốc.
Vỗn nghĩ chuyến đi Provence sẽ vô cùng lãng mạn, không ngờlại gặp chuyện này, chắc chắn khi quay về cô sẽ bị Tư Nhã và Trân Gia cười chothối mũi mất! Tiểu Ái vừa mệt vừa đói, đang bất lực ngồi ở bên đường thì mộtchiếc xe con đi tới.
"Dung Tiểu Ái!? Thật sự là em? Sao em lại ở đây?"
Một giọng tiếng Trung bất chợt vang lên như kỳ tích, Tiểu Áingẩng đầu, người đàn ông trước mặt khôi ngô tuấn tú, nhã nhặn, lịch sự, đangmỉm cười nhìn cô.
Hai mươi phút sau, khi đã nạp đồ ăn cho dạ dày, Tiểu Ái mớicó cảm giác như được sống lại, cô mỉm cười cảm ơn người đàn ông ngồi đối diện.Tiểu Ái không ngờ ở nơi đất khách quê người này lại có thể gặp được bạn cũ, mặcdù cuộc đụng mặt này hơi lúng túng nhưng dẫu sao cũng đã giải vây cho cô.
Người đàn ông trước mặt là Hàn Phong, học trưởng đại học củaTiểu Ái, hơn cô hai khoá. Lúc mới vào trường vẫn còn nhiều lạ lẫm anh đã rấtquan tâm đến cô, Tư Nhã có lúc còn đùa rằng anh ấy đã phải lòng Tiểu Ái. HànPhong là một người tốt, lại là hội trưởng Hội sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/3221322/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.