Dung Kỳ không nói cho Tiểu Ái biết tại sao lại muốn đến đây,cô chỉ nghe lời anh lên xe. Tiểu Ái nghĩ anh muốn đem những chuyện quan trọngnói với người đã không còn trên đời này nữa và cũng có lẽ là người duy nhất anhcó thể nói. Giống như lần trước, anh đưa cô đến nơi này là muốn trước khi anhđi để mẹ được nhìn thấy cô.
Trong lòng Tiểu Ái hiểu rõ, chuyện giữa cô và anh khiến chongười đời khiếp sợ đến nhường nào. Chỉ có người mẹ ruột đang nằm dưới nấm mồkia, mới có thể làm thính giả duy nhất, lắng nghe tất cả những lời anh chưatừng dám thừa nhận với cô.
Dưới màn sương mỏng, người phụ nữ trong bức ảnh trên nấm mồcàng hiện rõ sự tao nhã và xinh đẹp. Tiểu Ái nhìn người bên cạnh có đôi mắt vàkhuôn mặt giống hệt, trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ: Dù chúng ta không thể nàoyêu nhau, nhưng chúng ta vẫn có thể dựa vào nhau để sống. Dù là ở bên cạnh,nhưng đối với anh và cô, liệu có phải là tương lai quá xa vời không?
Rất nhiều năm về sau, Tiểu Ái thường nhớ lại chuyện xảy ravào buổi sáng hôm đó. Nếu như họ không đến nghĩa trang, nếu như trên núi sươngmù không phủ dày đặc như vậy, liệu họ có biết được điều mà có lẽ đến giây phútcuối cùng của cuộc đời vẫn không hề hay biết?
Hóa ra, họ lại có thể yêu nhau.
Trên thế giới này luôn có những điều bất ngờ có thể xảy ra.Khi hai người chuẩn bị bước đi, Tiểu Ái nói muốn ngồi ngắm màn sương xinh đẹpnày thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-mau-ho-phach/3221318/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.