HOWL XẾP GỌN NHỮNG CUỐN SÁCH LÊN GIÁ một cách cẩn thận, nhưng chỉ những cuốn quan trọng. Chúng ít đến ngạc nhiên. Những cuốn còn lại, James cho người mang đến xếp vào thư viện.
Trời tạnh ráo, sáng sủa. Howl có một buổi sáng rảnh rỗi, mà cậu thì không chịu được việc ngồi không. Cậu đi xuống dưới, chợt trông thấy Abigail trên hành lang. Chỉ là thoáng qua. Con bé vừa ra khỏi phòng nó. Đôi khi cậu tự hỏi nó làm gì hàng ngày. Con bé hầu như không ra ngoài mấy, nhưng trông như thể nó vừa lẻn đi đâu về vậy.
Trước khi Howl kịp nói hay làm gì, nó vào phòng và đóng sầm cửa lại.
Cả tòa lâu đài rộng lớn và ngoài người làm, người hầu ra chỉ có cậu và con bé. Cậu cảm thấy điều đó thật đáng tiếc theo một cách nào đấy. Có hàng chục căn phòng, nhưng hầu như đều bị bỏ trống. Vào những đêm cô đơn nhất, gió rú lên từng hồi và tiếng mưa gào thảm thiết có thể làm người ta run rẩy vì sợ.
Những thứ cổ xưa thường chứa nhiều bí mật.
Và ít ai đủ can đảm để tìm ra.
Gió đang điên cuồng rít thổi, lùa nhau từ bãi cỏ lên không trung. Bầu trời vốn xám xịt, nhưng hôm nay lại ánh lên những sắc bạc từ những tầng mây. Cảm giác như bầu không gian được kéo rộng ra gấp đôi, thoáng hơn, rộng hơn, nhưng cũng trống vắng hơn.
Howl sải bước trên những cuộn cỏ đang thổi dạt sang thành từng lớp sóng trong cơn gió. Gió luồn qua mái tóc cậu, khiến từng sợi một ánh lên sắc vàng kim đẹp lạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/46696/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.