GÃ ĐẬP CHIẾC CỐC GỖ XUỐNG, gào đòi thêm rượu bằng giọng khè khè. Tiếng cười sằng sặc của gã làm cả quán rượu như tỉnh dậy khỏi những ngày yên lặng ế ẩm. Người bồi bàn lóc cóc chạy lại bàn gã, vội vàng rót thêm rượu.
“Ông có trả được tiền không đấy Alanus?” Anh chàng bồi bàn hỏi.
“Im đi, thằng nhóc này.” Gã gào lên với những người còn lại ngồi quanh bàn. “Chúng tao đang ăn mừng! Ăn mừng vì cuối cùng, đám người Cambion khốn kiếp ấy cũng chịu nhường lại đảo Paim cho chúng ta. Ai nói người vùng Ánh sáng là nhu nhược nào?”
Một người đàn ông có mái tóc đỏ quạnh ngồi đối diện, đập mạnh chiếc cốc của mình xuống bàn làm những giọt rượu bắn ra ngoài. “Không ai cả!”
“Vì Vùng Ánh sáng!” Mọi người nói.
“Vì Vùng Ánh sáng!” Alanus gào. Quán rượu hầu như vắng tanh nên chẳng ai lấy làm phiền hà. Những chiếc cốc gỗ va mạnh vào nhau khi họ cụng ly như những người hiệp sĩ thời cổ vừa hạ được một con rồng trong truyền thuyết, và đang ngồi quanh bàn rượu để huyên thuyên về những chiến công của mình.
Người bồi bàn cười, rồi cầm chiếc giẻ cáu bẩn đi lau những cái bàn bên cạnh lần thứ sáu chỉ trong buổi sáng hôm nay. “Tôi không biết các ông cũng quan tâm đến chính trị đấy.”
“Ai không quan tâm chứ?” Alanus nói. Rượu đã làm cho giọng ông ta trở nên méo mó. “Nghe đây, Simo, con trai, không bao giờ, không bao giờ,” Ông ta gạt gạt ngón tay bàn tay phải. “... là quá sớm để quan tâm đến chính trị cả. Lũ Cambion
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/46685/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.