HOWL XÁCH ỐNG CUNG VÀ CUNG TÊN tới cạnh con ngựa lông nâu, khi Angeline vừa dắt nó ra khỏi chuồng. Bấy giờ là chiều muộn. Buổi chiều của những ngày đầu đông, không khí se lạnh, bầu trời phản chiếu màu bạc sắc nét. Từng đợt gió lùa đến, mang theo hơi thở chớm đông. Con ngựa lúc lắc bờm và dậm chân khi Howl chạm vào nó.
Cậu đeo ống cung ra sau lưng, rồi nhìn Angeline. Cô cảm thấy khó xử.
“Có chuyện gì sao?”
Howl cười, khoe hàm răng đều tắp, có một chiếc răng nanh dài hơn bình thường. “Chẳng gì cả. Chỉ là tôi băn khoăn tại sao gã chăn ngựa tôi đã thuê thì ngồi trong bếp hút tẩu và tán chuyện thì cô lại phải làm việc thay gã.”
“Đàn ngựa không thích ông ta.” Cô trả lời. “Tin tôi đi, chúng có cảm xúc đấy.”
“Hẳn rồi.”
Nhưng cô biết Howl chẳng tin, cậu ta chỉ nói cho xong chuyện.
“Cô muốn đi săn không?”
Angeline chớp mắt, ngạc nhiên nhìn cậu ta. Cô lùi lại khỏi con ngựa để Howl cầm lấy dây cương của nó.
“Cô có thể lấy một con ngựa khác. Cô không đi săn bao giờ sao? Cô ở trong rừng mà?”
Angeline đón nhận những lời ấy bằng một thái độ dè chừng, vì tách chúng ra, cô ngửi thấy mùi chế nhạo. “Tôi có câu cá... và bẫy lũ gà rừng.”
Howl chống một cầu cây cung xuống đất, kéo dây. Angeline để ý thấy một con dao săn bọc trong bao da dắt ở thắt lưng, trong áo khoác cậu. “Còn hươu nai hay thỏ thì sao?”
“Tôi bẫy được thỏ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615869/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.