MỘT ĐỢT GIÓ LẠNH DỒN VỀ, buổi chiều trở nên nặng nề và tối hơn.
Angeline đang múc nước lên từ một cái giếng gần chuồng ngựa. Hầu như, nước cho lũ ngựa đều đến từ đây hoặc dòng sông. Vào mùa khô, nước sông không còn chảy xiết, mà lặng lẽ hẳn đi. Nước ở giếng cũng từ một nhánh nước ngầm của dòng sông. Ner Ril có rất nhiều nhánh nước ngầm, nước của nó đủ để nuôi cả một thành phố.
Cỏ dưới chân cô đã úa vàng. Những bụi cây dại cũng thế, nhưng chúng không rụng lá. Những cái lá khô sẽ bám dính vào cành cho đến khi các đợt gió đầu tiên của mùa đông đến.
Angeline ngẩng lên nhìn vì nghe thấy tiếng bước chân của ai trên cỏ. Cô trông thấy Howl đang đi về phía mình, vẫn mặc nhiên thả chiếc xô sắt xuống giếng.
“Tôi đã nói là cô không cần làm những việc này nữa.”
“Tôi không muốn dành cả ngày để ngắm nhìn mấy bức tường chết tiệt trong lâu đài.”
Cô nói và thả dây thừng. Chiếc xô tạo một tiếng động rất vang, trong lẻo và trầm như giọng nói từ trong cái giếng sâu. Nước tạo những đường lượn tròn sóng sánh khi cái xô va chạm vào.
“Tôi có cả một thư viện đấy.”
Angeline ngẫm nghĩ. Nhưng rồi cô chẳng nói gì cả.
“Hoặc, tôi có thể dạy cô sử dụng cây đàn của cô.”
“Anh muốn gì?” Angeline thở dài sốt ruột. Anh ta chẳng bao giờ vào vấn đề chính luôn, và cô biết anh ta đến không phải chỉ để tán gẫu với cô về những công việc cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615865/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.