ANGELINE NÉP VÀO BÓNG TỐI.
Một con mắt xanh của cô nhìn qua mép cửa tủ và thấy James đang đi vào.
Ông ta đi chậm rãi. James có đôi mắt của một con rắn và nụ cười của một kẻ giết người máu lạnh, điên loạn trong thầm lặng.
Đôi mắt ấy quét khắp căn phòng. Angeline nấp sau chiếc tủ đặt gần cửa. Cô sợ rằng mình sẽ bị phát hiện vì tiếng thình thịch của quả tim đang co bóp vang lên quá to.
Cô ôm chặt cuốn sách. Cuốn sách này không thể để James nhìn thấy, không. Ông ta không đáng tin, cô nghĩ, chắc chắn Howl cũng chưa nói cho ông ta về cuốn sách, ít nhất là cho đến khi cậu đọc xong.
Nhưng ông ta đã không trông thấy cô. James đóng cửa phòng lại, và Angeline nôn nóng muốn nghe tiếng ông ta rời đi. Dường như bước chân của ông ta còn hơi chần chừ, nhưng sau đó cô nghe tiếng chốt cửa bên ngoài vang lên mơ hồ.
Angeline rốt cuộc đã có thể đứng thẳng dậy. Cô nhận ra từ nãy tới giờ mình đã nín thở. Hít một hơi đầy phổi, Angeline lò dò từng bước trong bóng tối khỏi chiếc tủ. Khi mắt đã quen với bóng tối, cô mới có thể nhìn rõ được căn phòng ngủ. Căn phòng có cửa sổ nhưng kéo rèm che kín mít, quần áo bừa bộn trên giường và cả giá móc áo. Những cuốn sách cũng để khắp nơi, trên bàn, trên giường, tủ và cả dưới sàn nhà. Hẳn cậu ta chẳng phải một kẻ ngăn nắp lắm.
Angeline nhanh chóng ra khỏi căn phòng, khi ra đến bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615862/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.