ANGELINE CẢM THẤY MÌNH LÀ MỘT CON CHIM.
Một con chim nằm trong lồng, rũ mình chờ ngày chết.
Cô còn không biết liệu lâu đài Quỷ có phải cái lồng đó không. Cô không hiểu Howl giữ mình lại để làm gì, cậu đã đọc được gì từ cuốn sách Bóng tối? Dẫu cô chưa từng tò mò về mẹ Howl, thì sau khi biết bà là người chủ tòa tháp, thì một ít sự tò mò đã nhen lên trong cô. Cô muốn biết người phụ nữ tội nghiệp ấy đã sống và chết như thế nào.
Cô biết rằng Howl ghét bố mình, nhưng có vẻ cậu không ghét Myris. Thật khó để ghét bỏ người mình chưa từng gặp đến mười mấy năm. Một người đã chết.
Hoặc cũng có thể vì cái chết của bà làm cô nhớ đến mẹ mình. Những người mẹ, những người phụ nữ đáng thương, và những đứa con đáng thương.
Cô vẫn quanh quẩn ở cánh đồng với đàn ngựa. Không trung lặng thinh, không một ngọn gió, và khắp các dải đồi là cỏ úa với lá khô. Lũ ngựa thẩn tha gặm cỏ, điềm nhiên và lãnh đạm. Chúng béo tốt, thậm chí còn hơn cả Angeline, khỏe mạnh dẫu chỉ được dùng đến khi Howl cần đi xa. Bây giờ thì cậu đang đi xa thật, cô loáng thoáng nghe cậu sẽ đi đến mấy ngày.
Angeline ngồi dưới gốc táo như mọi khi. Buổi sáng mùa thu, khung cảnh trước mặt cô tĩnh lặng và rõ nét đến độ có thể nhìn được những thân cây ở bìa rừng. Đôi khi cô chỉ cần có thế, ngồi yên mãi trước dãy đồi ngả màu vàng úa.
Khi mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615856/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.