KHÔNG CÓ AI TRONG CĂN PHÒNG CẢ.
Chỉ có cây đàn piano
đứng đơn độc
trước ba cánh cửa kỳ dị.
Suy nghĩ đầu tiên của Angeline là Abigail đã vào trong một các cánh cửa đó. Con bé đang cố nói với cô gì đó, hoặc chỉ cố đùa giỡn với Angeline.
Cả ba cánh cửa đều đóng im lìm.
Như Howl đã nói, cô không thể mở cánh cửa Hiện Tại và Tương Lai. Vậy nên, Angeline bước vòng qua chiếc đàn và đến đứng trước cánh cửa Quá Khứ.
Những lớp bụi dày đóng trên cửa và sàn nhà cho thấy nó không hề được sử dụng từ lâu. Cô nghi ngờ liệu Abigail có thật sự vào trong, vì nếu có, trên lớp bụi hẳn sẽ có một đường dài hình vòng cung khi gờ cửa dịch chuyển.
Howl sẽ không thích cô vào trong này, Angeline biết thế. Cô chạm lên nắm đấm cửa và đó là khi sự tò mò thôi thúc cô xoay nó. Rất có nhiều ký ức cô đã lãng quên, chẳng hạn như tại sao cô lại bị mang đến đây. Gương mặt mẹ và giọng nói bố là như thế nào. Sự thôi thúc dai dẳng trong Angeline khiến cô đột ngột xoay nắm đấm cửa và bước vào trong dứt khoát.
Không có bất cứ thứ gì đằng sau cửa cả.
Theo đúng nghĩa đen.
Bốn bề xám ngắt. Không bầu trời, không mặt đất. Ở dưới chân Angeline có vẻ cứng như sàn nhà nhưng thật ra nó trong suốt và lơ lửng những tầng khói. Cô như đang bước giữa không trung. Có một sợi dây thừng vàng buộc ở cánh cửa, và nó kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trai-tim-cua-quy/2615853/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.