Quý Việt Châu sắc mặt tối sầm, buông tay ra muốn thả người xuống, Thời Ngu vội vàng ôm lấy cổ anh, hai chân kẹp vào thắt lưng, hôn lên chỗ anh vừa bị đánh.
"Anh ơi, em không phải cố ý." Trong giọng nói còn phải mang theo nức nở.
Quý Việt Châu mặt vô cảm, để mặc cô hôn lên mặt.
Thời Ngu bởi vì vừa rồi bị hôn suýt ngạt thở, nên bây giờ ngực phập phồng vì thở gấp, đôi môi đỏ mọng càng thêm quyến rũ, ngay cả hốc mắt bởi vì tủi thân mà cũng có chút đỏ lên, càng làm anh mê mang quyến luyến.
Yết hầu anh lăn lên lăn xuống, Quý Việt Châu cảm thấy mình nên dạy cho con chim hoàng yến tùy hứng này một chút, nhưng cơ bắp toàn thân lại càng thêm căng thẳng, cánh tay cũng không tự chủ được nâng người cô lên một lần nữa.
Thời Ngu có lẽ đã mệt mỏi vì bị anh hôn, yếu ớt dựa vào cổ anh, áp mặt vào cổ với một bộ dạng đáng yêu.
"Còn náo loạn nữa không?" Quý Việt Châu lúc này mới hỏi.
Thời Ngu lắc lắc đầu: "Thật mệt mỏi.”
Quý Việt Châu nhìn thấy dáng vẻ nhỏ nhắn này của cô, không khỏi cười khẽ một tiếng, bầu không khí cũng dịu lại.
Thời Ngu có lẽ cảm nhận được thái độ của anh mềm xuống, bắt đầu đánh trả anh một cái: "Rõ ràng là anh lúc đầu hung dữ với em trước!”
Thấy vậy cô lập tức tạo ra cây cột trèo lên, thậm chí còn dám trực tiếp bò lên đỉnh đầu người ta làm loạn.
“Sau này anh phải trả lời tin nhắn của em, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-xanh-tro-thanh-the-than-anh-trang-sang/3906892/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.