"Lão Cửu!"
Không ngoài dự đoán, bóng áo lam của Quang Minh Phái loáng thoáng xuất hiện, Mặc Thuần Ngôn xuyên qua dãy hành lang quanh co tìm đến nơi có nhiều màu áo. Quả nhiên nghe thấy âm thanh quen thuộc vang đến.
Lệnh Liên Tử nhìn thấy hắn cũng phấn chấn không thôi, bỏ hết quy củ lễ giáo lao đến quàng vai bá cổ hắn. Mặc Thuần Ngôn bất chợt bị tiểu gia hoả kéo cổ xuống, có chút choáng váng. Nhưng mà tiểu đệ ngoan ngoãn nhiệt tình, không thể trách được.
" Huynh đi trước, đã gặp được ý trung nhân chưa?"
"..."
Lệnh Liên Tử chớp đôi mắt sáng, nhìn xung quanh tìm kiếm:
"Đâu? Y đâu rồi?"
Mặc Thuần Ngôn không trả lời được. Thực sự là quá xấu hổ. Lại còn quê mùa. Hắn tới đây làm thành trò cười gì rồi cũng không biết nữa...
Trong lúc còn chưa biết nên trả lời thế nào, một bóng áo trắng nhào qua hắn, cánh tay bị đập đau điếng, Mặc Thuần Ngôn chỉ kịp kêu lên một tiếng.
"Mặc Thuần Ngôn—"
Nghe tiếng rên rỉ thấu trời của Hoàng Diệu Phong, Mặc Thuần Ngôn liền biết kế hoạch của y đã bể tan tành.
Một tháng trước trên đường xuống núi đi chợ cùng mọi người, Mặc Thuần Ngôn vô tình gặp được y. Hoàng Diệu Phong một thân một mình ở chỗ này, quần áo còn bụi bặm, gương mặt vốn dĩ thông thường tiêu dao sở ngọc, hiện lúc đó cau lại, trên tay còn ôm một trục thư rách.
Nhìn qua cũng biết bộ dạng này vừa từ thành Thiên Thuý trở về mà. Trước đó ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-dam/3416372/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.