Từ buổi chiều cho đến tối muộn, Diệp Thư Văn đều ủ rũ không có tinh thần.
Còn lực chú ý của Lưu Dương đều đặt trên người hai đứa nhỏ, đứa nhỏ ngủ qua buổi trưa lại được ôm xuồng tầng, hắn rất có hứng thú với việc mang thai hộ, đề tài vẫn luôn xoay quanh phương diện này, cho nên không để ý tới Diệp Thư Văn.
Văn Hạo luôn ôm tụi nhỏ, tán gẫu cùng Lưu Dương, Diêu Diệp ngồi đằng sau Lưu Dương cùng lắng nghe, thỉnh thoảng nói thêm vài câu.
Biểu hiện tốt nhất trong phòng là Cung Trình, tự biến mình thành con quay lúc thì đổi sữa cho tụi nhỏ, lúc thì ôm lên lầu đổi bỉm cho tụi nhỏ, sau đó còn phải pha cà phê cho mọi người, đường đường là Cung tam thiếu nổi danh kinh thành lại đem mình thành nam hầu.
Cho nên dưới mái hiên này, người để ý đến tình huống của Diệp Thư Văn e rằng chỉ có Ngụy Vấn, nhưng đáng tiếc hôm nay Ngụy Vấn không muốn an ủi hắn, câu nói kia cũng làm tổn thương hắn, Ngụy Vấn quyết định mặc kệ người một lúc, khuya về nhà lại đàm luận ‘sâu thêm’.
Ăn xong cơm tối, Diệp Thư Văn và Ngụy Vấn cáo từ rời đi. Cùng ngày không thể trở về Chicago – Lưu Dương và Diêu Diệp dự định đến ở nhờ nhà Diệp Thư Văn, nhưng sau đó suy nghĩ lại quyết định ở nhà Văn Hạo.
Lưu Dương cũng muốn trẻ con, hôm nay hai tiểu bảo bối khiến hắn vô cùng động lòng, hơn nữa tuy người yêu không nói câu nào, nhưng quyết định để cha mẹ một mình ở lại trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-cong-bien-trung-khuyen/1304645/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.