(Á vận hội: Đại hội thể thao châu Á hay Á vận hội (tiếng Anh: Asiad hay Asian Games),là một sự kiện thể thao được tổ chức bốn năm một lần với sự tham gia của các đoàn vận động viên các nước châu Á.)
Cuối cùng thì cậu hai vẫn rời đi.
Lưu Mẫn đáp ứng Cung Trình thuyết phục Văn Hạo, đập nồi dìm thuyền liều chết không về, bây giờ đi mua vé tàu hỏa còn mắc hơn cả lúc trước Cũng may hôm sau mua vé, ngày xuất viện đẩy thêm một ngày là được.
Trước khi rời đi, Văn Hạo bảo ngày mai mình không thể tới, chúc họ lên đường bình an.
Khi quay người rời đi, cậu hai trầm mặc đi theo sau, Văn Hạo không quay đầu lại nhưng khi lên xe thì liếc mắt nhìn cậu hai tràn đầy nước mắt.
Tim, giống như gỗ.
Thờ ơ không động lòng.
Khi lần thứ hai nghe Lưu Mẫn nói muốn tính toán thay mình, cậu hai không muốn cũng phải theo.
Ngồi trên xe bus lắc lư đi về tiểu khu. Hôm nay không phải cuối tuần, vì tiễn cậu hai nên Văn Hạo xin nghỉ một ngày.
Xuống trạm xe bus, đi qua một đầu con phố, xa xa nhìn thấy ký túc thì có một chiếc xe đột ngột dừng trước mặt, tiếng phanh xe chói tai vang lên, Văn Hạo đứng tại chỗ nhìn thấy Cung Trình đen mặt ngồi ở ghế điều khiển.
“Lên xe.” Cung Trình gằn ra hai chữ từ khẽ răng.
“…” Văn Hạo xoay người rời đi.
Cung Trình bước xuống xe, vòng qua đầu xe, đuổi theo Văn Hạo.
Văn Hạo nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn thấy thân ảnh Cung Trình đuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tra-cong-bien-trung-khuyen/1304577/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.