Khi Colin lảo đảo ra khỏi bụi cây bu-lô và thấy Tabitha ngồi dưới mưa, đang ôm người kị mã đã ngã xuống trên lòng cô, anh khuỵu gối, không còn khả năng đứng vững nữa. Anh có lẽ sẽ vẫn cứ quỳ như thế mãi, tê liệt vì sốc và choáng váng, nếu cô không ngẩng đầu lên và nhìn anh bằng ánh mắt van lơn. Những giọt nước mắt chảy dọc xuống hai má cô, hòa vào trong mưa.
Anh lết đến gần hơn. Não anh từ từ hoạt động trở lại và khi anh đưa tay để vén cái mũ trùm khỏi cơ thể đang nằm bất động, anh sợ một dòng suối những lọn tóc đen nhánh sẽ bung ra.
Nhưng Chauncey mới là người nằm trong lòng Tabitha, khuôn mặt hồng hào của cậu giờ tái nhợt trong giấc ngủ triền miên. Cô phủi một lọn tóc ra khỏi đôi mắt vô hồn của cậu bằng một bàn tay lấm máu.
“Em chỉ vừa đến đường dốc kia khi em nghe thấy cậu ấy đến. Em nghĩ cậu ấy đến để cảnh bảo em.” Giọng cô vừa nhẹ nhàng vừa ngập ngừng và sau khi đã trải qua quá nhiều đêm trên những chiến trường đẫm máu, Colin nhận ra đó là sự rối trí vì choáng váng. Anh nhức nhối muốn chạm vào cô, nhưng biết điều tốt nhất anh có thể làm là cứ để cô nói. “Em đã mệt vì cứ chạy lòng vòng và ngã ngựa suốt, cho nên em quyết định dắt ngựa đi một đoạn. Đây thật sự không phải lỗi của nó. Nó là một con ngựa tốt, chỉ không thích sấm lắm thôi.”
Colin nhìn lên và thấy một con ngựa hồng đang kiên nhẫn đứng đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/729348/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.