Tabitha kéo váy ngủ xuống và ngồi dậy, cô dần nhận biết sự tĩnh lặng đáng ngại. Không có một âm thanh nào vang lên từ sàn nhà ở cuối chân giường—không có một tiếng làu bàu hay rên rỉ hay thậm chí là một tiếng ngáy gà gật.
“Ôi, Chúa ơi,” cô thì thầm. “Lỡ anh ấy té đập đầu vào lò sưởi thì sao? Lỡ mình giết anh ấy mất rồi thì sao?”
Sợ sẽ thấy Colin nằm sóng xoài trong một vũng máu, cô luống cuống trèo tới cuối giường. Ngay lúc cô đang rụt rè nhìn qua bậc để chân, Colin ngồi bật dậy, và cô đập một bàn tay lên miệng để bịt lại tiếng hét sợ hãi.
Thận trọng vuốt tay lên gáy, anh nhìn cô ủ rũ. “Không thể nói anh không đáng bị như vậy.”
Anh trông bẽn lẽn thật trẻ con đến mức Tabitha phải quyết tâm lắm mới không nhảy bổ khỏi giường, kéo đầu anh tựa vào ngực cô, và thủ thỉ, “Úi cha, Colin, cậu bé tội nghiệp của ta!” như Nana đã làm sau khi bà đập mạnh vào đầu anh trong căn nhà nguyện ở Lâu Đài Raven.
Thay vào đó, cô kêu gọi tất cả sự phẫn nộ trong cô và trèo khỏi giường để đứng phía trên anh, hai tay chống trên hông. “Anh say!”
“Ừ.” Anh chớp vào cô một nụ cười toe tinh quái. “Say vì khao khát em, tiểu thư của anh.”
Cô từ chối mềm lòng. “Ở cái máy ướp đá nơi em làm, em đã từng nghe những câu nói bừa mà còn hay hơn nhiều. Làm sao mà anh vào được đây? Anh đã trèo tường và chui vào qua cửa sổ? Lẻn vào bằng một lối đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/729346/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.