Ánh nắng mặt trời đắp lên cơ thể trần của Tabitha như một tấm chăn lông ấm. Cô duỗi người mà không hề mở mắt, hoan hỉ trong sự rã rời tuyệt diệu đang tan chảy trong cơ thể cô. Lần đầu tiên trong đời, cô đã thật sự hiểu được tại sao Scarlett O’Hara lại thức dậy với một nụ cười mãn nguyện trên môi vào buổi sáng sau cái đêm Rhett mang cô lên những bậc thang uốn lượn. Dồn hết sực lực để nhấc một bàn tay, cô vỗ vỗ lên khoảng nệm bên cạnh cô. Ở đó trống trải và lạnh.
Hai mắt cô mở bừng ra.
Một anh chàng Colin thiếu áo ngồi bên mép lò sưởi, đang mang chiếc ủng thứ hai của anh vào. Cái quắc mắt trầm tư của anh đã trở lại, còn cau có hơn trước đây.
“Buổi sáng tốt lành,” cô thì thầm, hy vọng anh sẽ thấy chất giọng trầm khàn vì ngủ của cô hấp dẫn không thể cưỡng nổi.
“Chào ngày mới, tiểu thư.”
Câu nói cụt ngủn của anh khiến cô tỉnh ngủ hẳn. Cô mò mẫm tìm tấm chăn cũ, kéo nó lên tận cằm. Anh có lẽ thấy sự cả thẹn của cô thật buồn cười, vì họ đã chia sẽ sự thân mật muôn màu muôn vẻ mà không hề hổ thẹn vào đêm qua. Nhưng người xa lạ nhăn nhó này dường như là bản sao xấu xa của người đàn ông đã mang lại cho cô khoái cảm mãnh liệt đến mức cô nức nở thành tiếng, rồi lau khô nước mắt cô bằng những nụ hôn của anh.
Ôi, lạy Chúa, cô nghĩ, nếu anh là loại đàn ông mất hết hứng thú với một phụ nữ sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/729343/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.