“Việc này có thể còn khiến anh đau hơn là tôi nữa đó.” Tabitha dùng hai bàn tay bị trói để đẩy những sợi tóc ướt mồ hôi ra khỏi mắt trong lúc cô lê bước theo Colin lên con dốc đứng. “Một lần tôi đã nói với cha tôi như thế khi ông định phạt tôi vì dám xâm nhập vào tài khoản ngân hàng của ông để chuyển khoản đến Greenpeace, và ông đã cười ngặt nghẽo đến mức quên phải đánh đòn tôi.”
Khuôn mặt Colin không biểu hiện chút hài hước nào. Nó đã trở nên bất động và cương quyết kể từ cái khoảnh khắc kinh khủng mà cô thú nhận bí mật của cô.
Cô thở dài, không biết cô còn có thể giữ nổi cuộc trò chuyện huyên thuyên mà căng thẳng này bao lâu nữa. Họ đã trèo lên sườn núi dốc trong gần suốt buổi chiều nay, thế mà anh chẳng hề thốt lên một tiếng. Cô đã từng là nạn nhân của những phút im lặng ủ dột của anh trước đây, nhưng lần này lại khác. Nó như một dòng suối sâu, đen ngòm chảy cuồn cuộn qua lòng hang dưới mặt đất. Cô có lẽ đã nghĩ mình đang bước trên đường lên thiên đàng một mình nếu không có sợi dây trói dài nối cổ tay cô với tay Colin.
Mặc cho sợi dây trói buột họ lại với nhau, anh đã không hề chạm vào cô lấy một lần kể từ khi anh đưa ra lời kết tội lạnh lùng. Chính Ewan mới là người đến trói sợi dây quanh hai cổ tay cô theo lệnh của cậu chủ ông, còn Chauncey đặt đầu dây còn lại vào tay anh. Tabitha chỉ còn nước bước theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/729341/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.