Kẻ tấn công Tabitha không phải thế lực siêu nhiên cũng không phải bóng ma. Anh không phải một linh hồn, mà là con người bằng xương bằng thịt—những cơ bắp cuồn cuộn và săn chắc đủ sức ấn chặt cô vào tường mà không làm cô đau. Hơi thở của anh hòa vào hơi thở cô. Cô ngửi thấy mùi khói trong tóc anh, nếm được vị mồ hôi và thuộc da trên lòng bàn tay đang áp lên môi cô. Khi nỗi kinh hãi qua đi, cô dựa hẳn vào anh vì mừng rỡ.
“Đừng la nữa, cô gái.” Tiếng nói cộc cằn của Colin vang lên trong đêm tối, đi đôi với ánh sáng hoang dã trong mắt anh. “Trước khi cô đánh thức cả người sống và người chết dậy.”
Cô thu xếp được một cái gật đầu run rẩy. Anh chầm chậm rút tay lại, những ngón tay anh nấn ná ở môi dưới cô trong một giây dài như vô tận. Thay vì bước ra xa, anh lại chống tay lên tường ở hai bên vai cô, sừng sững ở trên cô dù họ cao gần bằng nhau. Anh giữ một đầu gối cong lên giữa hai chân cô. Nếu cô cố gắng bước một bước về bất cứ phía nào đi nữa, cô cũng sẽ ở trong một vị trí rất bất tiện.
“Làm thế nào…?” Cô ho, rồi ngừng lại để hắng giọng. “Tôi đã để anh ngủ lại trong lều mà. Làm thế nào anh lại vào trong lâu đài được…lại ở trên lầu nữa?”
“Ta đã đi theo lối đi bí mật từ khu vườn.”
“Vậy là anh đã nghe thấy nó,” cô nói, phấn khởi khi biết cô không phải người duy nhất bị điên. “Tiếng khóc!”
“Ta chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/257024/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.