Lâu đài Raven đã được đặt tên rất phù hợp (*Raven: quạ*). Pháo đài cao ngất đó nằm chễm chệ trên cái dốc đứng lởm chởm như tổ của một con chim cổ tích. Mặc dù kích thước của nó còn hùng vĩ hơn gấp đôi, nó trông chẳng giống tí nào với tòa lâu đài Disney mà Tabitha đã nghĩ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nơi ở sang trọng của Người Đẹp Ngủ Trong Rừng chưa bao giờ phải gánh chịu cuộc báo thù cuồng nộ của Brisbane kia mà. Những lỗ châu mai dày đặc của lâu đài đó cũng chưa bao giờ bị phá vỡ bởi những khối đá khổng lồ được ném ra từ cái máy bắn đá. Những bức tường thanh nhã của nó chưa từng nếm trải ngọn lửa, mà những cánh cửa với thanh chắn bằng thép của nó cũng chưa từng bị đập tung dưới những cú thúc liên tiếp từ một cọc gỗ hủy diệt.
Họ cưỡi ngựa qua hai cánh cổng dưới bức tường thành bao bọc cả ngôi làng và tòa lâu đài. Đôi mắt Colin phản chiếu quang cảnh tan hoang xung quanh họ. Tabitha tự hỏi đã bao nhiêu lần anh mơ được trở lại nơi này trong suốt sáu năm qua. Anh hẳn đã trông chờ được chào đón bởi một hồi kèn trumpet và những tiếng reo mừng rỡ của gia đình anh, chứ chẳng phải bởi cơn gió rít bài ca ai oán qua những phiến đá bể nát. Cô rùng mình trước âm thanh u uất đó, nó nhắc cho cô nhớ cô đang ở rất xa nhà và gia đình cô.
Còn tai ác hơn, màn sương mù đã biến mất trong khi họ cưỡi ngựa qua thung lũng. Màn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/257020/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.