“Xin thứ lỗi!” Tabitha hét to, rung cái chấn song bằng sắt gắn trong cánh cửa gỗ dày. “Xin thứ lỗi, thưa ông! Chẳng lẽ ông không có phục vụ phòng trong căn nhà này sao?”
Câu trả lời duy nhất từ dãy hành lang tối là tiếng thì thầm của dòng nước róc rách chảy xuống từ những bức tường đá âm u. Tabitha liếm môi, khát nước hơn cô tưởng.
“Lẽ ra ta nên dẫm lên cô khi ta có cơ hội.”
Giọng nói cất lên từ sau lưng cô—du dương chuyện trò, gần như là âu yếm. Tabitha quay ngoắt lại để bắn cho chủ nhân giọng nói một cái liếc tổn thương. Anh ta đang ngồi trên sàn nhà lao, lưng dựa vào tường đá, một chân gầy kéo lên tựa vào ngực. Miếng băng gạc của anh ta lại thấm máu tươi và môi dưới anh ta hơi rộp lên, khiến anh ta trông còn sưng sỉa hơn cả lúc cô mới gặp.
Nếu điều đó là có thể.
“Tôi nghĩ lẽ ra anh phải thấy biết ơn mới phải,” cô đáp trả bằng cái giọng cô thường dùng với những nhân viên khó bảo. “Rốt cuộc thì tôi đã mạo hiểm mạng sống của mình để cứu anh đấy.”
Anh ta khịt mũi. “Đâu phải cô mạo hiểm mạng sống, cô mạo hiểm đức hạnh mới đúng. Cô cứ bám riết lấy gã Brisbane làm như hắn là mứt. Lúc ở đó, trong một chốc ta đã nghĩ cô sắp liếm đôi giày ống đẹp đẽ của hắn. Hay cái…” Giọng anh ta nhỏ dần, lẩm bẩm điều gì đó mà cô cho là cô không nên nghe thì hơn.
Phát ngượng vì anh ta nhắc lại cô đã bị Brisbane làm cho hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/touch-of-enchantment/257015/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.