Bị Cao Dao quậy một trận như thế, tâm trạng Hạ Dã cực kém. Xong việc ở đây rồi anh lập tức lái xe đi hội quán quyền anh, đánh xuống được ra mấy trận quyền, lửa giận trong lòng đã tiêu tan hơn phân nửa, mồ hôi ướt sũng trên người như mới từ trong nước đi ra. Đối thủ đấu với anh tên là Trụ Tử, chiều cao phải gần hai mét, người cũng to lớn hơn Hạ Dã rất nhiều, giống như một cây trụ cột đâm trời.
Hắn cũng quen với Hạ Dã đã lâu, lúc này cũng nhìn ra tâm trạng của Hạ Dã không tốt, đem khăn mặt đắp ở trên đỉnh đầu, thở dốc nặng nề hỏi: “Bị gì thế, sao làm gì mà cậu tức giận vậy.”
“Đụng phải môt thằng ngu.” Hạ Dã cười nhạt, uống hết mấy ngụm nước, “Muốn theo đuổi tôi, cắt đuôi cũng cắt không được, còn theo tới tận trường quay nữa.”
Trụ Tử hiểu rõ tính anh thế nào, nói có vẻ thấy hả hê: “Nam hay nữ thế, bạo quá vậy? Nếu là nữ thì có thể giới thiệu cho tôi, tôi thì không bằng cậu nhưng cũng không thua kém ai.”
Hạ Dã liếc mắt nhìn hắn: “Nam, tặng cho anh đấy”
Trụ Tử suýt chút nữa bị sặc, vội vã xua tay: “Vậy thì quên đi, tôi trai thẳng không chơi được đâu. “
Hạ Dã cũng không lắm lời với hắn nữa, ánh mắt quét một vòng ở dưới võ đài, không phát hiện bóng người của Đường Nguyên Chân đâu. Anh nhảy xuống, vỗ bả vai của nhân viên làm ở đó: “Người hồi nãy đi chung với tôi đi đâu rồi?”
Nhân viên biết anh nên vội vàng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/top-top/884599/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.