Bạch Yên Chi đơ ra vài giây rồi bật cười: "Anh làm gì có cửa làm người thay thế!"
Mặc Đình Ngôn buồng rủ rượi, nghĩ vậy là bít cửa thiệt luôn.
Phía dưới quan khách cười rộ lên, bàn tán...
Bạch Yên Chi đưa bàn tay đeo nhẫn cưới lên trước mặt Mặc Đình Ngôn, mỉm cười:
"Anh trao nhẫn cho em rồi, và em đã trao trái tim cho anh từ lâu rồi!"
Mặc Đình Ngôn ngớ ra và giây, tròn mắt hỏi kĩ lại: "Em yêu anh lâu rồi hả?"
Bạch Yên Chi gật đầu đáp: "Yêu trước khi chuyến bay sang Nhật Bản dự hội thảo tạo ra người máy giống Lạc Vy đó!"
Mặc Đình Ngôn gải đầu nhớ lại, đúng là đêm ở khách sạn bên Nhật Bản, Bạch Yên Chi đã hỏi anh những câu hỏi kỳ lạ ngụ ý hỏi Lạc Vy rất quan trọng với hắn phải không? Và trong đêm mưa gió đó cô đã hôn bạo gan hôn môi hắn.
Mặc Đình Ngôn mỉm môi cười trêu bản thân, ánh mắt si tình nhìn vào mắt cô vợ ngốc vài giây, xoa đầu kéo cô ngã vào lòng vuốt ve, đúng là hắn bị mù trái tim như vợ từng chửi xéo xắc. Lúc đó đúng là hắn không phân biệt được cảm xúc và ý của Bạch Yên Chi.
"Không phải vì anh đẹp trai nên yêu chứ?" Mặc Đình Ngôn cười trêu, khiến Bạch Yên Chi đỏ mặt vô thức đấm vào ngực nam nhân, miệng chối bây bẩy.
"Làm gì có!"
Mặc Đình Ngôn bế vợ xoay mấy vòng tròn hạnh phúc, cô dâu mắc cỡ nép trên vai chú rễ, chợt Mặc Đình Ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-yeu-hai-nguoi/2638358/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.