Long Mặc Uyên bế Nguyệt Nguyệt đi thẳng vào thang máy rồi lên phòng văn phòng ở tầng cao nhất. Đến văn phòng anh mới nhẹ nhàng đặt cô xuống ghế sô pha rồi phân phó thư ký chuẩn bị cho cô chút đồ ăn vặt. Bởi vì sắp tới giờ cuộc họp bắt đầu rồi nên anh vội vàng dặn dò Nguyệt Nguyệt một số thứ rồi mới cầm tài liệu rời đi.
"Bảo bối ở đây tự chơi một lát anh sẽ nhanh chóng trở lại. Nếu như em cần cái gì thì thư ký ở ngoài cửa em cứ nói với cậu ta là được. Ngoan nhớ đừng chạy lung tung biết chưa?"
Nguyệt Nguyệt thấy đống đồ ăn vặt mà thư ký chuẩn bị thì mắt sáng lên rồi cứ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc mặc dù không biết Long Mặc Uyên đang nói cái gì cả! Bởi vì sức hấp dẫn của đồ ăn đối với cô là rất lớn, thế nên là Long Mặc Uyên trực tiếp trở thành người vô hình luôn.
Nguyệt Nguyệt ở trong văn phòng của Long Mặc Uyên ăn hết mấy cái bánh ngọt cute dễ thương thì bắt đồ tò mò với mọi thứ xung quanh. Đặc biệt là trong văn phòng của Long Mặc Uyên có một bể cá nhỏ thế là nó đã anh dũng hi sinh trở thành đồ chơi của Nguyệt Nguyệt. Cô vén tay áo sau đó thò tay vào bể cá nhỏ chơi trò đuổi bắt với mấy con cá khiến bọn chúng hoảng sợ bơi loạn cả lên. Nguyệt Nguyệt thấy thế vô cùng thích thú càng chơi càng hăng hái. Bỗng dưng có một giọng nói xa lạ cất lên thu hút sự chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-truy-the-vo-ngoc-mau-dung-lai/3002086/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.