Thấy Nguyệt Nguyệt lo lắng cho mình như vậy lại nhìn những vết xanh tím trên tay cô và một bên má đã sưng nhẹ lên khiến cho anh vừa hộ thẹn vừa túc giận. Hổ thẹn là vì không thể bảo vệ tốt cho cô đã thế còn hại cô lo lắng cho mình, giận là không thể xong tới băm vằm hai mụ đàn bà điên trước mặt ra thành trăm ngàn mảnh để bồi tội.
"Long phu nhân chuyện này tới đây còn chưa có xong đâu. Tốt nhất bà hãy cầu mong rằng những vết thương của Nguyệt Nguyệt không để lại di chứng gì, nếu không tôi sẽ truy cứu chuyện này tới cùng!"
Long Mặc Uyên trước nay tính tình lúc nào cũng lạnh như băng đối với mọi thứ xung quanh đều tỏ ra lạnh nhạt nhưng hiện tại lại không phải như vậy, quả đấm cũng nắm thật chặt, giống như hận không được thay cô trút giận ngay lập tức.
"Ưm ... Uyên tay của Nguyệt Nguyệt đau quá!" Vì lúc nãy quá lo lắng cho vết thương của anh nên cô đã không chú ý mà vận động quá mạnh khiến vết thương nhói đau.
"Không đau không đau, bảo bối ngoan ngoan. . . . . ." Giống như cách dỗ tiểu hài tử anh ôm lấy cô nhỏ giọng an ủi, một lát lại nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của cô vợ nhỏ , một lát lại vỗ vỗ lưng của cô tuy người bị đánh là cô nhưng anh lại là người đau lòng nhất.
"Quản gia tiễn khách! Nhà của tôi không phải bãi rác mà cứ để đám ruồi mỗi nhởn nhơ tác oai tác quái được."
Vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-truy-the-vo-ngoc-mau-dung-lai/3002051/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.