Trợ lý Thừa mở cửa phòng CEO, anh giơ tay hướng vào bên trong:
“Vào đi rồi cô sẽ biết.”
Nhìn vào bên trong, không khí lạnh làm cô lùi lại, bộ đang phòng thủ như một con nhím xù lông, trừng mắt lên với anh ta:
“Anh nói đi rồi tôi vào.”
Đúng thật à không dễ dàng. Tại sao lại bắt anh làm trung gian giữa hai người chứ? Làm việc của một trợ lý chưa đủ mệt hay sao? Trợ lý Thừa thở dài, anh nhìn vào người đang ngồi nhàn nhã bên trong để cầu cứu.
“Cả hai vào đây đi.”
Trong giọng nói của Mục Duật cũng không biểu hiện ra cảm xúc nào.
Bên ngoài, khi giọng nói đó cất lên, Tư Kỳ không khỏi giật bắn người. Quả thật đối với cô, thứ gì trên người Mục Duật cũng đáng sợ, nhất là giọng nói này.
Trợ lý Thừa đi vào trước, Tư Kỳ bên ngoài tức giận giậm chân vài cái cũng nối gót theo sau. Cả đoạn đường cô chỉ cúi gầm xuống.
“Mục Tổng có gì chỉ bảo?”
Trong phòng mùi thuốc lá cay nồng sặc lên khiến cô khó chịu, cô bất giác mà mặt nhăn lại. Ánh mắt nhanh nhạy quét qua mặt bàn, gạt tàn thuốc đã đầy ắp từ lúc nào. Khi trước, cô chưa từng biết hắn lại có thói quen hút thuốc nhiều đến vậy.
Mục Duật vẫn giữ vẻ lạnh lùng độc tôn, hắn giơ tay yêu cầu trợ lý mở cửa sổ, cũng là bàn tay đấy chỉ về chiếc bàn xếp vuông góc xếp liền với bàn hắn, là chiếc bàn cũ bị mất của cô:
“Từ nay em sẽ làm việc ở đây. Vào bàn làm việc đi.”
“Hả?”
Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399448/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.