Tư Kỳ siết chặt tập tài liệu trong tay, giọng nói trong trẻo vì kích động đã trở nên khàn khàn:
“Mất khống chế sao? Tại sao lại mất khống chế với mỗi mình tôi vậy? Anh nghĩ tôi dễ tin người thế sao? Trong mắt anh tôi không hơn không kém một con mồi đúng không?”
Cô làm sao biết được Mục Duật đã thẳng tay giết bao nhiêu mạng người lúc hắn mất không chế. Chỉ là điều này hắn không thể nói ra, nếu nói ra có lẽ cô sẽ càng kinh tởm hắn hơn.
Cô hít một hơi thật sâu, cực lực nói ra lời cuối cùng:
“Dù sao sau hôm nay tôi cũng nghỉ rồi, tôi sẽ đến một nói thật xa, một nơi mà anh sẽ không bao giờ tìm tới được. Nên là tha cho tôi đi.”
Nói xong cô tức giận rời đi đóng sầm cửa lại. Ra đến bên ngoài, cô cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, lời cần nói cũng đã nói, bực tức vơi đi không ít, cô trở lại văn phòng mà không có điều gì bất thường.
Trong phòng CEO, không khí im lặng lạnh lẽo đến âm độ, có thể nghe được tiếng răng rắc của tay vịn ghế. Trợ lý Thừa đến cả hô hấp cũng khó khăn, anh đưa tay quẹt nhẹ mồ hôi, trong đầu chỉ mong có ai đó gọi mình đi ra ngoài.
Mục Duật vẫn nương theo tầm mắt về phía cửa, nơi người con gái vừa dứt khoát bỏ đi. Đôi mắt ưng dài hiện lên tơ máu, nơi khoé mi có gì đó ươn ướt. Hắn không dám bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài nhiều, chỉ sợ người khác biết trong tình cảm hắn lại yếu thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399446/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.