Mùng ba Tết năm nào Tư Kỳ cũng được gia đình Mễ Đào mời về ăn cơm. Vì cô ấy đã có chồng nên không thể bên cạnh Tư Kỳ bầu bạn nhiều, vả lại hai người cũng ở khác thành phố số lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chọn mùng ba Tết cũng là hợp lý với điều kiện hai bên.
“Dạo này chị bận quá không đến thăm nhà mới của em được, để qua Tết chị dẫn hai đứa nhỏ theo cùng.”
Tư Kỳ vừa mua một căn chung cư có diện tích vừa đủ đối với cô. Tiền lương bốn năm làm việc một phần gửi về cho mẹ nên không đủ trả một lần vì thế cô phải chia làm ba đợt trong hai năm để đóng.
“Được, dù gì bây giờ em chưa sắm nhiều thứ, đợi đến lúc chị đến chắc chắn phải nhờ ba mẹ con chị giúp em nhiều rồi.”
Tư Kỳ cười cười xoa đầu con trai của Mễ Đào.
Mễ Đào gắp cho cô miếng thịt kho tàu, huých tay ông chồng đang mải anh của cô ấy:
“Phải cười nhiều như thế. Dạo này có uống thuốc ngủ nữa không?”
Cô rũ mắt xuống, suy nghĩ một lát lại cười:
“Chỉ thỉnh thoảng thôi.”
Mễ Đào lập tức cau mày may mà chồng cô ấy ngăn cô ấy lại, anh nói:
“Thuốc ngủ không tốt nhưng không ngủ được thì thỉnh thoảng uống cũng không sao. Sau này ngủ ngon rồi thì không cần nữa.”
Mễ Đào đập tay chồng mình, quở trách:
“Anh cũng dễ tính quá đấy.”
Chồng cô ấy xoa xoa tay, cười cười.
Quả thật nhà bốn người bọn họ không mấy giàu có nhưng rất hạnh phúc. Tư Kỳ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399441/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.