Ba tuần với người khác, có thể chớp mắt vài cái là hết, còn với Tư Kỳ, mỗi một giây trôi qua đều dày vò cô.
Vào tuần này, tuy chỉ ra ngoài tắm nắng vào buổi sáng nhưng nhìn vào sự thay đổi của cảnh vật cùng sự vội vã của người làm cũng thấy được, lễ cưới của Mục Duật và Khương Lan đang đến gần. Biệt thự Mục Gia còn được trang hoàng lộng lẫy hơn bao giờ hết, giống như muốn mọi người trên thế giới đều biết được, Mục Gia có hỷ sự.
Nực cười!
Tư Kỳ thực chất không quan tâm đến chuyện này, cô chỉ mong thời gian trôi qua nhanh thật nhanh để cô có thể rời khỏi nơi địa ngục tù túng đang giam cầm cô. Nói cô bỏ con, không phải, là do thời gian rảnh, cô đã tính đến chuyện tương lai, với tình cảnh của cô, được nhìn thấy con lớn lên khỏe mạnh, có thể là tốt nhất rồi.
Đến ngày cử hành hôn lễ, nghe nữ hầu bên cạnh nói, Tư Kỳ mới biết, bọn họ tổ chức ở khách sạn, biệt thự được trang hoàng chỉ để đón chào nàng dâu mới. Nghe xong, Tư Kỳ chỉ cười hắt một tiếng khinh thường rồi nhanh chóng dẹp qua chuyện đó.
Phòng Tư Kỳ ở được có cách âm nhưng không tốt, vì thế tối hôm hôn lễ diễn ra, bên ngoài ồn ào náo nhiệt cô đều nghe rõ, nó làm cô khó ngủ, trằn trọc mãi cho đến giữa đêm mới yên tĩnh được một chút.
Lại một lần nữa, trong không gian tĩnh lặng, một ánh mắt như phát sáng đang nhìn vào cơ thể Tư Kỳ. Như những hôm khác gì cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-nguoc-dai-tinh-nhan/399428/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.