Đã là canh giờ thứ bao nhiêu rồi?
Lam Nghi hoàn toàn không phân định được điều gì nữa…Rút cuộc mọi thứ đang diễn ra ở nơi đây…là hiện thực, hay là một cơn ác mộng?
Cổ họng bỏng rát và khô cháy, đôi môi đầy đặn rớm máu vì bị cô cắn mạnh liên tục để ngăn những tiếng hét vô vọng bật ra khỏi môi. Mái tóc xõa tung ướt đẫm mồ hôi dính bết trên gương mặt xanh xao tiều tụy…Cổ tay bị thít đến mức tím tái, Lam Nghi còn cảm thấy một chút xót đau âm ỉ tại nơi bị Nhiếp Phong trói chặt ấy…có lẽ chiếc thắt lưng da đã làm chảy máu cổ tay cô…
Nhưng tất cả nỗi đau đớn không thể vào kinh hoàng bằng thứ đang tàn nhẫn hành hạ cô lúc này…
Nơi sâu kín mong manh ấy ướt đẫm tới cùng cực, còn thứ dụng cụ kia vẫn không ngừng rung dữ dội, như thể muốn rút kiệt cô, lấy mạng cô…
Cho dù Lam Nghi đã cố sống cố chết cọ chân vào nhau, làm mọi cách để nó tuột ra khỏi chiếc quần l*t ướt đẫm tới khổ sở…nhưng cô càng cọ quậy, “quả nho” trơn tuột đó càng tiến vào sâu, khiến cho Lam Nghi lực bất tòng tâm, đờ đẫn cùng quẫy trong thứ cảm xúc tội lỗi mang màu sắc như loài hoa rực máu của ác quỷ.
Là lần đầu tiên cô biết tới cảm xúc sa đạo cùng quẫy, thế mà lại bị tra tấn cho chết đi sống lại, khiến cho mỗi lần cơn run rẩy ấy kéo tới, Lam Nghi cũng chẳng còn cách nào khác và ngô nghê vặn thắt người…Và dòng mật d*ch như thác đổ đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-tan-khoc-cuong-tinh/435408/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.