Một tiếng sau, Hứa Hải Minh phái người đến Nhà họ Quân.
Hứa Thanh Khê cầm theo hành lý đơn giản rời khỏi Nhà họ Quân, cố cũng không mang theo bất cứ đồ gì của Hứa Thanh Tuệ.
“Cô chủ, mời lên xe.”
Tài xế mở cửa xe phía sau cho Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê mang theo suy nghĩ cuối cùng không muốn nhìn Nhà họ Quân, thật lâu không có cử động.
Tài xế nhíu nhíu mày, nhớ đến lời ông chủ phân phó, nhắc nhở lại lần nữa:
“Cô chủ, ông chủ vẫn còn ở nhà chờ cô.”
Lông mi của Hứa Thanh Khê run rẩy, cô thu hồi tầm nhìn khẽ liếc tài xế, cái gì cũng không nói, xoay người lên xe.
Xe chậm chậm chạy rời khỏi phạm vi của Nhà họ Quân, Hứa Thanh Khê nhịn không được quay đầu nhìn lại lần cuối, nước mắt từ từ che mất tầm nhìn, từ gò má cô chảy xuống, rơi xuống mu bàn tay của cô.
Mười mấy phút sau, cô đến Nhà họ Hứa.
Lúc này Hứa Thanh Khê đã chỉnh lý lại tốt tâm tình của mình, mặt không chút biểu tình cầm hành lý xuống xe.
Cô hít một hơi thật sau, bước vào phòng khách Nhà họ Hứa.
Hứa Hải Minh cùng Hứa Thanh Tuệ đều có mặt ở phòng khách, cũng không biết bọn họ đang nói gì, trên mặt mang theo ý cười.
“Ông chủ, cô chủ, cô Thanh Khê về rồi.”
Lời này vừa nói ra, Hứa Hải Minh và Hứa Thanh Tuệ đều thu lại ý cười trên mặt, thần sắc thản nhiên nhìn về hướng Hứa Thanh Khê.
Liền dễ nhìn thấy vành mắt của Hứa Thanh Khê đỏ đỏ, giống như vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093897/chuong-509.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.