Ngày hôm sau, Hứa Thanh Khê và Quân Nhật Đình cùng nhau thức dậy.
Hứa Thanh Khê sắc mặt vẫn tái nhợt, khó coi.
“Nghe nói tối hôm qua Hứa Hải Minh đến đón em trở về một chuyến, mà muộn như vậy còn trở về làm gì?”
Quân Nhật Đình nhìn Hứa Thanh Khê bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.
Hứa Thanh Khê sững lại, có ý giấu diếm nói: “Không có gì.”
“Nhưng từ tối hôm qua sắc mặt của em nhìn rất tệ.” Quân Nhật Đình nhíu chặt lông mày.
Hứa Thanh Khê bỗng dưng chột dạ, cụp mắt xuống nói khẽ: “Có lẽ tối hôm qua lúc em về trời nổi gió có chút lạnh nên mới vậy. Em nghỉ ngơi một chút sẽ khỏe lại thôi.”
Quân Nhật Đình chăm chú nhìn cô: “Đã như vậy, mấy ngày này em ở nhà nghỉ ngơi thật tốt đi.”
Trong hai ngày tiếp theo Hứa Thanh Khê ở nhà nghỉ ngơi nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Cô vẫn còn rất yếu, chân tay đều không có chút sức lực nào lại còn hay bị chóng mặt.
Thậm chí đêm hôm thứ hai lúc nửa đêm cô còn phát sốt cao.
Quân Nhật Đình bị nhiệt độ nóng bỏng của Hứa Thanh Khê đánh thức, nhìn thấy trên má Hứa Thanh Khê ửng hồng bất thường còn khó thở, trên trán đều là mồ hôi.
“Thanh Tuệ, em mau dậy đi.”
Không có tiếng trả lời.
Hứa Thanh Khê chỉ nhíu mày không hề có phản ứng.
Quân Nhật Đình sắc mặt hơi thay đổi, anh vội vàng xuống giường gọi quản gia mang thuốc hạ sốt đến.
“Thanh Tuệ, em mau dậy uống thuốc đi.”
Anh ôm Hứa Thanh Khê nhẹ nhàng dỗ dành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093887/chuong-499.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.