Hứa Thanh Khê nghiêng đầu đã nhìn thấy người đàn ông cao to đẹp trai đứng trước cửa, cô thật vất vả đè xuống cảm xúc suýt chút sụp đổ.
"Anh trở về rồi." Cô vừa cong môi đáp lại vừa cố gắng đè xuống cảm giác muốn khóc để Quân Nhật Đình không phát hiện được.
Nhưng cô lại không biết, cô càng không muốn để cho người nhận ra, ngược lại khắp nơi đều là sơ hở.
Ngay từ đầu Quân Nhật Đình không phát hiện sự khác thường của cô, anh vô thức tiến lên muốn thân mật với cô.
Ngược lại lúc anh có hành động, Hứa Thanh Khê lại tránh khỏi anh.
Quân Nhật Đình nhìn thấy cánh tay chạm vào cô thất bại, ánh mắt lóe lên ngạc nhiên, anh nhìn Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê cũng ngây ngẩn cả người, chờ cô nhận ra ánh mắt của Quân Nhật Đình thì cô lại run sợ.
"Ây... Em có chút không thoải mái, không… không tiện."
Cô cũng không biết làm như thế nào để che giấu, chỉ đành gượng ép lấy cớ.
Nhưng cô biết sự biến hóa của cô đều là do lời nói của Hứa Hải Minh ảnh hưởng.
Bởi vì biết sắp rời khỏi, cô hy vọng chuyện này sẽ ít liên lụy đến Quân Nhật Đình.
Nhưng cuối cùng có thể giảm bớt liên lụy hay không, không phải chuyện cô có thể khống chế.
Quân Nhật Đình không biết suy nghĩ trong lòng cô, anh nhìn cô thật sâu một cái mới nhếch môi gật đầu: "Được, em nghỉ ngơi thật tốt, anh đi rửa mặt, lát nữa sẽ cùng nhau ăn cơm."
Hứa Thanh Khê không cách nào từ chối, cô chỉ có thể gật đầu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093830/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.