Hứa Thanh Khê nghe thấy Quân Nhật Đình chấp nhận, sự không vừa lòng tích tụ trong lòng cô tiêu tan không ít
Ngay sau đó cô cũng không đoái hoài tới Mạc Ly vẫn còn ở đây, cô nghiêm mặt trầm giọng nói: "Anh cởi quần áo ra để em xem vết thương một chút."
Quân Nhật Đình nghe lời, anh đưa tay bắt đầu cởi nút áo trên người.
Không thể không nói dáng dấp của anh đẹp trai đến mức mặc kệ làm gì cũng là cảnh đẹp ý vui.
Cũng không biết có phải Quân Nhật Đình đang có ý định trêu đùa hay không, lúc anh cởi quần áo còn có chút trêu chọc. Động tác nhẹ nhàng chậm chạp để Hứa Thanh Khê nhìn đến ngây dại, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
Bộ dáng thận trọng này khiến Quân Nhật Đình không nhịn được cười ra tiếng.
Hứa Thanh Khê cũng hoàn hồn vì tiếng cười của anh, nghĩ đến chuyện vừa rồi làm cô buồn bực xấu hổ không thôi.
"Quân Nhật Đình!"
Cô quát lớn cả họ và tên anh, trên mặt ửng đỏ hệt như quả táo chín tản ra mùi thơm ngọt mê người.
Quân Nhật Đình nhìn thấy, trong lòng lo sợ không ngừng rung động, hầu kết không tự chủ nhấp nhô, trong đầu nhớ lại hình ảnh tối hôm qua.
Hứa Thanh Khê không phát hiện được sự thay đổi của anh, trên mặt cô buồn bực xấu hổ càng sâu, đương nhiên mặt cũng đỏ hơn.
"Anh mà còn không đứng đắn, em sẽ quay về đó!” Cô tức giận buồn bực đứng lên giả bộ muốn rời đi.
Quân Nhật Đình biết mình đùa quá mức, anh vội vàng giữ chặt người dụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093826/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.