Hứa Hải Minh cũng nhìn thấy sự ngạc nhiên của Hứa Thanh Khê, trong mắt ông ta lóe lên ánh sáng.
"Còn ngây ra đó làm gì mà không mau ngồi xuống, chẳng lẽ mày muốn tao mời mày à?" Ông ta tức giận mở miệng, Hứa Thanh Khê hoàn hồn, mày nhíu lại đến nỗi có thể kẹp chết một con muỗi.
Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp.
Xem ra yêu cầu lần này của Hứa Hải Minh không nhỏ.
"Nghe nói mày thích ăn những món này, nhân lúc còn nóng hãy ăn đi." Hứa Hải Minh thấy cô ngồi xuống mới lên tiếng lần nữa.
Hứa Thanh Khê lại không có bất kỳ gì động tác gì: "Nói chuyện trước đi, không thì tôi sợ là tôi không thấy ngon miệng."
Hứa Hải Minh híp mắt nhìn cô, ông ta không đoán được ý nghĩ trong lòng cô. Ông ta cũng không bắt buộc mà rót cho mình một ly rượu cười nói: "Tao nghe nói Quân Nhật Đình đã đi công tác rồi?"
Hứa Thanh Khê nhíu lông mày, trong mắt chợt lóe lên ngạc nhiên và suy nghĩ sâu xa.
Bởi vì Quân Nhật Đình đi công tác là quyết định tạm thời, người biết cũng không nhiều, nhưng Hứa Hải Minh lại biết...
"Vâng, vừa ra khỏi nhà."
Cô rủ mắt xuống trả lời, nhưng không nói nhiều thêm một chữ.
Tất nhiên Hứa Hải Minh nhận ra cô đang đề phòng, ông ta cũng không để ý mà tiếp tục hỏi: "Đi công tác bao lâu? Đi vì chuyện gì, mày có biết không?"
Hứa Thanh Khê lạnh lùng liếc mắt nhìn ông ta đáp lại: "Anh ấy không nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093815/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.