Quân Nhật Đình không biết phiền muộn trong lòng Hứa Thanh Khê.
Anh đưa Hứa Thanh Khê đến nhà hàng đã đặt trước.
Cả hai đã có một bữa ăn ấm áp.
Trong lúc này, Quân Nhật Đình rất chu đáo, gắp đồ ăn cho Hứa Thanh Khê.
Hứa Thanh Khê cũng có qua có lại.
Ngay lúc bầu không khí này, một cô bé mặc quần áo cũ cầm một bông hồng bước đến.
“Anh ơi, anh có cần hoa không? Tặng cho bạn gái của anh, cô ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc.”
Cả hai người đều sững sờ trước cô gái nhỏ đột ngột xuất hiện này.
Hứa Thanh Khê là người đầu tiên phản ứng, nổi lên lòng thương tiếc với cô bé này.
Từ bộ quần áo trên người cô bé có thể thấy cuộc sống của đứa trẻ không mấy tốt đẹp, điều này khiến cô nhớ lại những ngày cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau.
Ngay khi cô định mở miệng mua hết số hoa của cô gái nhỏ, Quân Nhật Đình lên tiếng.
“Cô ấy là vợ anh.”
Anh sửa lại xưng hô của cô bé, khiến cô gái nhỏ và Hứa Thanh Khê ngây ngẩn.
Cô gái nhỏ ảo nảo vì đã phân tích sai mối quan hệ giữa các nhân vật, dù sao cũng liên quan đến việc cô bé có thể bán được hoa tươi hay không.
Còn Hứa Thanh Khê ngây người vì thái độ của Quân Nhật Đình.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cô nghe, nhưng những lần khác thì đều bị buộc phải làm như vậy.
Nhưng bây giờ đã không còn rắc rối gì nữa, anh thẳng thắn thừa nhận thân phận của mình, có phải đại biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093808/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.