Hà Văn Tuấn nghe phóng viên đặt câu hỏi, tươi cười trên mặt trở nên sâu xa hơn.
“Về việc thu mua lần này, công ty chúng tôi đã lên kế hoạch từ năm trước, và công tác kiểm tra ở giữa cũng rất nghiêm ngặt, nhưng tôi nghĩ mọi người chắc phải hiểu rõ đạo lý cẩn thận đến mấy cũng có sai sót.”
Cậu nói xong, nhìn mọi người xung quanh một vòng.
Các phóng viên nghe lời cậu nói, đầu châu đầu ghé tai nhau.
“Nếu là như vậy, vậy cũng thật là trùng hợp.”
“Đúng vậy, nghe nói cái công ty xác rỗng này làm vô cùng hoàn mỹ, trước đó bạn tôi cũng nói, công ty của bọn họ cũng sắp thu mua, có điều đối phương ra giá quá cao, cuối cùng mới không thể không buông tay.”
Hà Văn Tuấn nghe bọn họ nói chuyện, không nhanh không chậm tiếp tục nói: “Chúng tôi cũng mới biết được mánh khóe của công ty này gần đây, mới dừng tay đúng lúc.”
Các phóng viên gật đầu, có điều cũng có người cảm thấy tin tức này không đủ kịch liệt, lại hỏi gay gắt.
“Nếu công ty anh đã phát hiện vấn đề, tại sao không nhắc nhở nhà họ Lê?”
Vừa nói lời này, không ít phóng viên đều nhìn người đặt câu hỏi như nhìn kẻ ngốc.
Hà Văn Tuấn cũng vậy, nhưng cậu che giấu rất tốt: “Đạo lý thương trường như chiến trường, tôi nghĩ mọi người đều hiểu, lại nói, quan hệ của hai nhà đối địch, cho dù chúng tôi nói, cá nhân tôi cho rằng, Lê Thị cũng không tin.”
Các phóng viên nghe xong, cũng đồng ý với lời này.
Dù sao kẻ thù nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093804/chuong-416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.