Phòng họp của tập đoàn Quân Thị.
Quân Nhật Đình còn chưa đi vào đã nghe được tiếng thảo luận từ bên trong truyền ra.
“Lần này cho dù như thế nào cũng phải bắt Quân Nhật Đình giải thích, chúng ta đầu tư nhiều như vậy, mắt thấy công ty sắp vào tay rồi, thế nhưng ở thời điểm cuối cùng lại có lợi cho tập đoàn Lê Thị.”
“Cũng không phải buổi sáng còn có người bạn gọi hỏi tôi rằng có phải tập đoàn Quân Thị của chúng ta đã nhận thua, sợ tập đoàn Lê Thị.”
“Nói cái gì thế, tập đoàn Quân Thị của chúng ta có lúc nào sợ người khác à?”
Nhóm thành viên hội đồng quản trị vốn dĩ đã giận, nghe thấy câu này vốn càng giận sôi máu.
“Xảy ra chuyện gì thế, chúng ta đã đến ngay mà Quân Nhật Đình sao vẫn còn chưa đến đây, chẳng nhẽ là coi thường các thành viên hội đồng quản trị chúng ta à?”
Bởi vì tức giận nên không ít thành viên hội đồng quản trị cũng giận chó đánh mèo theo.
Bọn họ thấy Quân Nhật Đình chậm chạp không tới, liên tục mắng mỏ nhân viên văn thư phục vụ trong phòng họp.
Nhân viên văn thư một bên chịu đựng oan ức mà trấn an bọn họ, một bên tranh thủ gọi điện cho Hà Văn Tuấn.
Hà Văn Tuấn cảm giác được điện thoại chấn động, theo bản năng nhìn về phía Quân Nhật Đình.
“Tổng giám đốc?”
Quân Nhật Đình không để ý đến cậu, mà mặt không biến sắc bước vào phòng hội nghị.
“Xin lỗi, khiến các vị đợi lâu.”
Sau khi Quân Nhật Đình tiến vào, nhìn xung quanh một vòng, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093797/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.