Lê Ngọc Mỹ nghe được những lời này, đáy mắt quét qua nỗi cay cú.
Cô tuyệt đối không cho phép Quân Nhật Đình có bất kì cơ hội xoay chuyển tình thế nào.
"Bản chất của công ty này là gì vậy, ý tôi là hướng kinh doanh chính ấy, anh có thông tin cụ thể không?"
Cô lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Dự Khanh, hàm ý vô cùng rõ ràng, nếu như có thể, thứ cô ta muốn chính là thâu tóm công ty của đối thủ cạnh tranh.
Nhưng cô ta không biết rằng những gì bản thân mình muốn lại chính là những điều mà Thẩm Dự Khanh đang nghĩ.
"Dự án chính của công ty không tồi, nếu chúng ta tiếp quản lại nó, có khả năng là sẽ vô cùng thành công."
Thẩm Dự Khanh nói ngắn gọn về công việc kinh doanh chính của công ty đó, Lê Ngọc Mỹ gật đầu trầm ngâm.
"Vì thế, chúng ta phải giành bằng được công ty này."
Cô nói chắc nịch.
Thẩm Dự Khanh gật đồng tán đồng.
Hai người bọn họ còn bàn bạc với nhau vài thứ liên quan đến công việc, Thẩm Dự Khanh đột nhiên chuyển đề tài, lên tiếng mời: "Cũng không còn sớm nữa, bây giờ cũng đến giờ cơm trưa rồi. Ngọc Mỹ, trưa nay chúng ta cùng nhau ăn trưa nhé?"
Nét mặt Lê Ngọc Mỹ liền thay đổi, chỉ lãnh đạm nói:" Thôi, công ty còn có việc phải xử lí, chúng ta hẹn hôm khác đi."
Vừa nói xong cô đã vùi đầu ngay vào công việc.
Thẩm Dự Khanh hơi nhíu mắt, trong mắt chợt hiện ra một tia mờ mịt.
Tất nhiên anh ta biết lí do tại sao Lê Ngọc Mỹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093787/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.