"Cô Lê, cô có thể giải thích với chút tôi một chút về chuyện cô vào đồn cảnh sát hay không?"
"Cô Lê, bên ngoài đồn đại rằng lần này cô vào đồn cảnh sát là bị người ta vu khống? Là thật hay giả?"
"Cô Lê, cô có suy nghĩ gì về chuyện nhà họ Lê với nhà họ Quân tuyệt giao với nhau không?"
"Cô Lê..."
Lê Ngọc Mỹ đi theo bố mình tới xử lý một ít chuyện ở công ty, đang định về nhà họ Lê thì bị các phóng viên canh giữ ở dưới lầu vây quanh.
Cũng may bảo vệ của công ty kịp thời chạy tới, mấy phút sau, cuối cùng hai người cũng ngồi lên xe.
Lê Ngọc Mỹ mặt không thay đổi nhìn các phóng viên vẫn không chịu từ bỏ ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt lạnh lẽo.
Cô ta không ngờ Quân Nhật Đình lại nhẫn tâm như vậy, giam cô ta vào cục cảnh sát nửa tháng mà không hỏi tới.
Nếu như không phải cha mẹ của cô ta nhờ vẻ người ta thì chỉ sợ bây giờ cô ta còn chưa ra được.
Đang lúc cô ta suy nghĩ đến nhập thần thì giọng nói lạnh lẽo của cha cô ta vang lên bên tai.
"Sau này không cho phép con có bất kỳ lui tới nào với nhà họ Quân nữa, những toan tính trong lòng con cũng nên dẹp đi.”
Lê Ngọc Mỹ mấp máy môi, trong mắt lóe lên vẻ đau khổ.
Ông Lê thấy vậy thì cũng không nói thêm nữa, định đợi về nhà sẽ để cho bà Lê làm công tác tư tưởng với cô ta.
Bên phía nhà họ Quân, dù là Quân Nhật Đình có chuẩn bị trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093782/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.