Quân Nhật Đình nghe vậy thì từ chối cho ý kiến.
Hà Văn Tuấn thấy thế, trong lòng biết đồ đã được xác định, vội nói: "Nếu đã xác định được là không có vấn đề rồi, vậy còn không mau thả Tổng giám đốc ra?”
Diệu Tư nhìn cậu ta phùng mang trợn mắt thì khẽ cười một tiếng.
Hà Văn Tuấn cảm thấy không đúng, toàn thân căng thẳng lên.
"Mày có ý gì?"
Cậu ta nói xong, vô thức nhìn qua Quân Nhật Đình.
Ai ngờ, Quân Nhật Đình cũng không có cảm thấy bất ngờ với biến cố này, bình chân như vại ngồi trên ghế.
Hiển nhiên Diệu Tư cũng nhìn thấy, hơi nhíu mày, cười nói: "Có ý gì? Đương nhiên là tôi và tổng giám đốc Quân đây mới quen mà như đã thân, muốn giữ lại tâm sự."
Dứt lời, đám người phân tán ở ngoài cửa nhanh chóng đứng lên, còn có một đám đàn ông lực lưỡng ở ngoài tràn vào.
Rất rõ ràng, anh ta không muốn thả người.
"Mày dám nuốt lời?"
Hà Văn Tuấn bị hành động phản bội này của anh ta làm cho tức không nói nên lời.
"Tao cảnh cáo mày, nếu mày dám làm gì tổng giám đốc nhà tao...”
Cậu ta vốn là muốn buông lời uy hiếp, nhưng lời còn chưa nói hết, thì bị Quân Nhật Đình quát lớn ngăn lại.
"Hà Văn Tuấn!"
Ngắn ngủi ba chữ, hết sức tỉnh táo.
Bất đắc dĩ, Hà Văn Tuấn chỉ có thể nhịn lửa giận trong lòng xuống, đứng bên cạnh Quân Nhật Đình.
Diệu Tư nhìn cậu ta, lại quét mắt Quân Nhật Đình, trên mặt hiện lên nụ cười hài lòng.
"Xem ra tổng giám đốc Quân rất biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093777/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.