Quân Nhật Đình và Hà Văn Tuấn trốn ở một nơi bí mật gần đó quan sát.
Bây giờ không phải lúc thích hợp để ra tay, rất dễ liên lụy đến nhà họ Quân.
Hà Văn Tuấn cũng hiểu được đạo lý này, gật đâu xoay người gọi điện thoại.
Cùng lúc đó, Kiều Nô đi theo thuyền trưởng kiểm tra những người đang làm việc phía dưới.
“Ông chủ, hàng hóa đã chuyển xong rồi”
Một tên đàn em đến báo cáo.
Thuyền trưởng phất tay: “Tốt lắm, thông báo xuống dưới, bảo các anh em nhanh chóng lên thuyền, trước khi trời sáng chúng ta phải đến trạm trung chuyển tiếp theo”
Tên đàn em nhận lệnh liền xoay người rời đi.
“Người đẹp, bây giờ chúng ta có thể đi rồi”
Thuyền trưởng nhìn tên đàn em rời đi, giơ tay nắm tay Kiều Nô.
Kiều Nô cố nén sự ghê tởm trong lòng xuống: “Được rồi, chờ lát nữa lên thuyền rồi em sẽ báo đáp anh thật tốt” .
||||| Truyện đề cử: Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Rồi |||||
Cô nói xong, cả người nũng nịu mà dựa vào cánh tay thuyền trưởng, đáy mắt là một mảnh sát ý.
Chờ đến khi lên thuyền rồi, thuyền này cũng đổi chủ.
Thuyền trưởng nào biết nguy hiểm đang tới gần, ôm Kiều Nô lên thuyền.
Đúng lúc này âm thanh xe cảnh sát chợt vang lên.
Chỉ trong chốc lát đã có mấy chiếc xe cảnh sát đậu ở cảng, phía sau còn có cảnh sát vũ trang đầy mình.
Mọi người thấy tình cảnh này theo bản năng đều muốn chạy nhưng còn chưa chạy được mấy bước đã bị tiếng súng phía sau dọa sợ.
“Không được nhúc nhích, giơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu-hong/1093772/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.